Hồ Xuân Hương – “Bà chúa thơ Nôm” – hiện lên trong lịch sử văn chương như một giọng nói khác biệt và táo bạo. Bà sống trong bối cảnh xã hội chịu ảnh hưởng nặng nề của tư tưởng “trọng nam khinh nữ”, nơi tài năng và khát vọng của người phụ nữ thường bị xem nhẹ. Thế nhưng, từ những ràng buộc ấy, Hồ Xuân Hương đã tạo nên một tiếng thơ vừa sắc sảo vừa trào phúng, vừa đau đáu vừa kiêu hãnh.
“Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn,
Trơ cái hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn”
Chỉ bốn câu thơ đã mở ra cả một thế giới cô đơn, bản lĩnh và phản kháng. Trong cảm nhận của La’Artisan, đó không chỉ là nỗi niềm riêng của một “hồng nhan”, mà là tiếng vọng chung của bao phận nữ nhi trong xã hội cũ những người vừa ý thức rõ giá trị của mình, vừa bị kìm hãm bởi định kiến.
Nguồn cảm hứng của thiết kế đến từ chính sự đối lập trong thơ bà: mềm mại mà sắc bén, trữ tình mà châm biếm, nữ tính nhưng không khuất phục. Đội ngũ sáng tạo của La’Artisan đặc biệt rung động trước hình ảnh “vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn” biểu tượng cho thân phận người phụ nữ chưa bao giờ được trọn vẹn trong khuôn khổ lễ giáo phong kiến. Chúng tôi nhìn thấy ở đó không phải sự cam chịu, mà là một sự tỉnh táo, một cái nhìn thấu suốt đầy bản lĩnh.
Trong diễn giải thiết kế, chúng tôi lựa chọn gam màu tương phản: nền trầm sâu của đêm khuya làm nổi bật ánh trăng bạc được cách điệu thành hình khuyết không hoàn hảo nhưng đầy kiêu hãnh. Các đường nét uốn lượn mềm mại tượng trưng cho nữ tính, đan xen cùng những mảng hình sắc cạnh như lời châm biếm đầy ẩn ý trong thơ. Họa tiết được xử lý nhiều tầng nghĩa, có chi tiết gợi mở nhưng không phô bày trực diện như cách Hồ Xuân Hương thường mượn hình ảnh đời thường để ẩn chứa tầng nghĩa sâu xa.
La’Artisan lựa chọn kể câu chuyện về Hồ Xuân Hương bởi chúng tôi tin rằng bà là biểu tượng của tinh thần tự do trong văn hóa Việt. Bà không xin được thương hại, bà đòi được công nhận. Bà không né tránh định kiến, bà đối diện và lật ngược nó bằng trí tuệ và ngôn từ. Với chúng tôi, vẻ đẹp của Hồ Xuân Hương không chỉ nằm ở tài thơ, mà ở thái độ sống: dám yêu, dám giễu nhại, dám khẳng định bản thân giữa một thời đại nhiều ràng buộc.
Chiếc khăn vì thế không chỉ tái hiện một hình ảnh thơ, mà là sự chuyển hóa tinh thần phản kháng thành ngôn ngữ tạo hình. Khi chạm vào khăn, ta không chỉ cảm nhận sự mềm mại, mà còn thấy một nguồn năng lượng ngầm như chính tiếng thơ của “Bà chúa thơ Nôm”: dịu dàng mà không yếu đuối, trữ tình mà đầy nổi loạn.